Hiển thị các bài đăng có nhãn Miền hoang dã. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Miền hoang dã. Hiển thị tất cả bài đăng

12 thg 7, 2012

Vẽ trái tim bằng những màu cuộc sống...

Chúng ta vẽ trái tim bằng một đường thẳng chạy về phía mênh mông

như một quãng đời đã lấp đầy hạnh phúc

như một cái nhìn dành riêng cho sự bình yên nơi lồng ngực

như một lời nguyện cầu không cần nói nhiều đến niềm tin sẽ làm người lương thiện

vì mình sống cho nhau…

*

Những ngày dỗi hờn

chúng ta vẽ trái tim bằng một con đường ngắn hơn cả giấc chiêm bao

rồi co ro như đứng trong ngày mưa lạnh lẽo

nhìn những cô đơn cứ nhiều dần lên thành cơn bão

không ai nhìn ai dù chỉ là qua vai áo…

cuộc đời lặng im!

*

Những ngày tuyệt vọng

chúng ta vẽ trái tim bằng những đường gấp khúc tối tăm

những rối bời đi ra từ ánh mắt…

có thể cúi xuống nhìn vào bàn chân cũng không còn là việc đơn giản

để biết mình muốn bước đi cùng một con đường hay chào nhau trên một lối đi khác

mà lòng thản nhiên…

*

Những ngày bình thường

chúng ta vẽ trái tim với đúng hình dáng thân quen

cùng nhịp đập sáng trưa chiều tối

những yêu thương không cần phải vội

những quan tâm không cần phải nói

bên tai mỗi người…

*

Những ngày xa lạ

(đột nhiên thôi…)

chúng ta vẽ trái tim bằng giọt nước mắt đau đớn nhất dưới bầu trời

khóc cho mình thiệt thòi hơn người khác…

khóc cho mình đã làm gì để phải mang một tâm hồn mất mát

khóc cho mình phải chọn một tình yêu ngỡ là đơn giản

khóc cho riêng mình…

vì tội cho mình nhiều hơn!

*

Những ngày đã đi qua

chúng ta vẽ trái tim với bảng màu dành cho nỗi buồn

vẽ từ sớm mai cho đến đêm trời tối mịt

vẽ ngay cả trong khi vui hay lúc lòng cô đơn nhất

cho đến khi nào mới giật mình ngơ ngác

mình đang dần đánh mất

cuộc đời riêng của trái tim…?

*

Có khi nào chúng ta đang vẽ cuộc đời mình

bên ngoài những bình yên?

10 thg 9, 2011

Cho em mua một cái ôm.. thật chặt.

Cho em mua một cái ôm.. thật chặt. Cần lắm 1 cái ôm cho những chiều mưa gió, thay vì chạy xe chầm chậm mặc cho những hạt mưa tạt vào mắt, em sẽ đua thật nhanh để chạy về sà vào vòng tay yêu thương của ai đó. Cần lắm 1 cái ôm để thấy lòng bình yên giữa bộn bề cuộc sống, giữa Sài gòn xa lạ, giữa những lo toan vất vả thường ngày...
Cần lắm khi đi giữa phố vẫn nhớ về những cái ôm, nhớ có ai đó vẫn rộng mở vòng tay chờ mình... Cần lắm lắm để biết mình không đơn độc, không bị bỏ rơi trên cõi đời này. Anh... em cần lắm 1 cái ôm thật chặt anh biết không?


Lâu rồi em đã quên đi cảm giác được ôm một người ... Em không xin đâu. Xin rồi em lấy gì để trả đây khi lòng em vẫn còn mang nặng những nỗi đau, vẫn chưa đủ niềm tin để sà vào lòng ai đó một lần trọn vẹn? Vậy thì anh bán cho em nhé. Cho em được ấm áp một lần, xong rồi mình sẽ đi qua nhau như chưa từng, sẽ không nợ nần gì nhau cả.. vì đó cũng chỉ là một cuộc mua bán thôi mà, đúng không?
Miền hoang dã blog